Cảnh quen thuộc. Mở ứng dụng. Hiện 山. Suy nghĩ ngay lập tức: "Ừ ừ, cái này mình biết." Tiếp tục. Một tuần sau. 山 xuất hiện lại, nhưng không có gợi ý. Im lặng. Não nhìn vào khoảng trống như thể đó là lỗi của bạn. Spoiler: không phải. Đó là lỗi của phương pháp.
Nhận Ra Không Phải Là Nhớ
Khi bạn thấy một kanji với đáp án ngay bên cạnh, điều này xảy ra: não nhận ra hình dạng và thư giãn. Giống như thấy một người ngoài đường và nghĩ: "Người này mình quen." Nhưng nếu ai đó hỏi tên... không nhớ.
Nhận ra là thụ động. Nhớ là chủ động. Và kanji đòi hỏi sự chủ động, không phải lời khen.
Một Ví Dụ Rõ Ràng Hơn
Bạn thấy 日. Nghĩ: "Mặt trời, ngày. Dễ." Rồi gặp nó trong 月曜日. Và đột nhiên bạn không còn chắc chắn nữa.
Bởi vì bạn không học 日. Bạn học cái ý tưởng rằng mình đã học nó. Học theo cảm giác tạo ra ảo tưởng này: khi mọi thứ còn đơn lẻ, mọi thứ ổn. Khi vào thế giới thực, sụp đổ.
Vấn Đề Của "Có Vẻ Rõ Rồi"
"Có vẻ rõ rồi" là một câu nguy hiểm. Bởi vì nó đóng cửa quá sớm. Não yêu thích đường tắt. Nếu có thể tránh nỗ lực, nó sẽ làm mà không báo.
Vậy là bạn tiếp tục, tin rằng mình đã học, và não lưu trữ... không gì cả. Zero. Thư mục trống.
Học Kanji Giống Như Tập Thể Dục
Nếu bạn tập theo video hướng dẫn trong khi làm, mọi thứ có vẻ dễ. Khi phải tự làm, không dễ nữa. Với kanji cũng vậy.
Nếu bạn không cố gắng nhớ lại mà không có gợi ý, bạn không rèn luyện trí nhớ. Bạn chỉ đang xem hình. Và xem hình không xây dựng được gì.
Phương Pháp Đúng Làm Gì
Một phương pháp tốt làm điều đơn giản nhưng khó chịu: đưa kanji ra trước mặt bạn và im lặng. Không gợi ý. Không "để mình nhắc". Không vuốt ve.
- Hỏi bạn: "Cái này?"
- Nếu trả lời được, tốt
- Nếu sai, quay lại sau
- Không để phạt. Để ghi nhớ.
Cách Kanjidon Tránh Ảo Tưởng
Kanjidon không hỏi bạn có cảm giác biết không. Nó yêu cầu bạn chứng minh. 山 một mình. 日 không có ngữ cảnh. Rồi lại trong những từ thực.
Nếu đúng, nó rời xa. Nếu sai, nó quay lại. Đơn giản. Hơi khó chịu. Rất hiệu quả.
Khi Bạn Ngừng Học Theo Cảm Giác
Một điều thú vị xảy ra: kanji bắt đầu xuất hiện trong đời thực và không còn xa lạ. Bạn đọc chúng mà không cần suy nghĩ nhiều. Và bạn nhận ra mình không "nhớ gắng gượng". Mình đang biết.
Và đó là lúc bạn hiểu rằng không cần nỗ lực hơn. Chỉ cần bớt ảo tưởng.